Nỗi lo từ những bể bơi tự phát

23/05/2018

Nhờ có sự ra đời của các bể bơi mini, những năm gần đây tỷ lệ trẻ em đuối nước tại các ao, hồ trên địa bàn tỉnh giảm mạnh.  Song với việc đầu tư đơn giản, kỹ thuật thô sơ, thiếu phương tiện cứu hộ, cứu nạn, sơ cứu, quá tải ... bể bơi mini xây dựng tự phát lại tiềm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn cho người đi bơi.

Tiềm ẩn nhiều nguy hiểm

Người dân Yên Lạc vẫn chưa thể quên vụ sập tường tại bể bơi gia đình anh Vũ Văn Hiên, thôn Cung Thượng, xã Bình Định của mùa hè 3 năm về trước làm một học sinh lớp 4 trường Tiểu học Kim Ngọc, xã Bình Định tử vong và nhiều học sinh khác bị thương. Mới đây, ngày 6/5/2018, tại bể bơi Tuấn Vần của anh Nguyễn Anh Tuấn, thôn Trại Lớn, xã Tam Hồng lại xảy ra vụ tai nạn đuối nước khiến một học sinh lớp 5, trường Tiểu học Yên Đồng 2 bị tử vong. Điều này đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về nguy cơ mất an toàn từ các bể bơi tự phát, nhất là khi các bể bơi đã được xây dựng cách đây nhiều năm bắt đầu có hiện tượng xuống cấp cộng thêm sự thiếu trách nhiệm của chủ bể càng khiến cho dư luận băn khoăn lo ngại hơn.

Với diện tích 250m2, bể bơi Hảo Sơn luôn trong tình trạng quá tải,
tiềm ẩn nhiều nguy hiểm ảnh hưởng sức khỏe cho người đi bơi

Về huyện Yên Lạc - nơi có số lượng bể bơi nhiều nhất tỉnh vào buổi chiều nắng tháng 5, chúng tôi không khỏi ngạc nhiên bởi nhiều bể bơi được xây dựng rất đơn giản, thô sơ. Một số bể bơi nổi được "quây" xung quanh bởi 4 thành tường; quanh khu vực bể bơi là các cửa hàng thu mua phế liệu, rác thải, nước thải, đồng ruộng, cây xăng... dễ gây ô nhiễm cho nguồn nước. Thế nhưng, các hộ kinh doanh này vẫn "vô tư" mở cửa đón khách.

Ghi nhận thực tế tại bể bơi Mạnh Vũ, thôn Phù Lưu, xã Tam Hồng, chị Nguyễn Thị Hồng chủ bể cho biết: Bể được xây dựng từ năm 2013, với diện tích 250m2. Kết cấu của bể được một người em trong gia đình tìm hiểu và lấy thông tin từ trên mạng internet về cho gia đình chị thuê thợ xây dựng, tổng chi phí xây bể hết hơn 300 triệu đồng. Để đảm bảo vệ sinh cho người đi bơi, sau mỗi buổi chiều khi khách về hết gia đình chị sẽ tháo nước từ bể ra mương thoát nước rồi thay nước mới từ 2 chiếc giếng khoan. Giá vào bể thu từ 5-10 nghìn đồng/người/lượt tùy theo độ tuổi trẻ em hay người lớn. Trung bình bể đón 60 lượt khách/ngày, ngày cao nhất bể có khoảng 80-100 khách vào bể.

Được trang bị khá đầy đủ về phao cứu sinh, mái che và có nhân viên cứu hộ, song tại thời điểm phóng viên có mặt, trong bể bơi có khoảng 70 người nhưng không một bóng nhân viên cứu hộ trực ứng cứu phòng khi có sự cố xảy ra. Bể không có khu vực rửa chân, tắm tráng, vệ sinh trước khi xuống bể; bề mặt xung quanh bể không được cọ rửa thường xuyên khiến nhiều trẻ em, người lớn đi bơi bị trơn trượt ngã rất nguy hiểm và dụng cụ cứu hộ chỉ được trưng ra khi được chúng tôi hỏi đến.

Lần theo sự chỉ dẫn của nhiều người dân, chúng tôi phải đi qua một khu nhà ẩm thấp, ngổn ngang đồ đạc mới vào tới bên trong bể bơi Thành Đạt, thôn Man Để, xã Tam Hồng. Anh Nguyễn Ngọc Tuấn - chủ bể phân trần: “Bể bơi của tôi được xây dựng từ năm 2014 và chính thức đi vào hoạt động năm 2015 với mục đích dạy bơi cho các cháu nhỏ là chính nên độ sâu vừa phải. Học phí thu mỗi học viên là 500 nghìn đồng/khoá học, vé vào hằng ngày cho khách không học bơi thì chỉ 5 nghìn đồng/người/lượt. Với diện tích bể 170 m2, khu vực vệ sinh, tắm tráng đơn giản, gia đình tôi đã phải đầu tư hết 200 triệu. Dẫu biết chưa đủ điều kiện để được cấp phép hoạt động, nhưng nếu tiếp tục đầu tư trang thiết bị đảm bảo đủ tiêu chuẩn về nước, nhân viên y tế, cứu hộ, dọn dẹp... mới có thể được cấp phép hoạt động lĩnh vực bơi lội thì tôi không đủ sức. Mức phí dạy bơi, giá vé vào bơi như hiện tại thì còn chưa đủ để hoàn lại vốn đầu tư ban đầu..."

Tận mắt chứng kiến cảnh người ra kẻ vào tấp nập tại bể bơi Hảo Sơn của gia định chị Đại Thị Hảo, khu Đông, thị trấn Yên Lạc, chúng tôi không khỏi ngạc nhiên máng nước rửa chân được đặt ngay cửa ra vào bể đục cáu bẩn, mọi thủ tục hình như chỉ được để “làm phép”. Bể bơi Hảo Sơn còn được nằm gần kề các cửa hàng thu mua phế liệu và cây xăng; nguy hiểm hơn là bể bơi được trang bị cầu trượt, cầu nhảy như một khu vui chơi dưới nước. Nhưng thực tế, với diện tích quá nhỏ hẹp, lại đông đúc, vừa để vui chơi vừa để học bơi và tắm sẽ khó đảm bảo vệ sinh và an toàn cho người đi bơi.

Chị Đại Thị Hảo cho biết: Bể được xây dựng năm 2014 với diện tích 250 m2, để thu hút và đa dạng hóa hình thức phục vụ khách hàng, ngoài việc đầu tư 250 triệu đồng xây bể gia đình chị còn đầu tư 100 triệu mua sắm các thiết bị phụ trợ vui chơi khu vực bể và 50 triệu đồng đầu tư 3 giếng khoan lấy nước vào bể, tổng chi phí lên đến 400 triệu đồng. "Phải đầu tư như vậy nhưng giá vào bể chúng tôi cũng chỉ thu 5 nghìn đồng/người/lượt. Trung bình mỗi ngày bể có khoảng 100 lượt người." - chị Hảo nói.

Cháu Nguyễn Văn An, 14 tuổi ở khu Đoài cho biết, hè năm nào An cũng đi bơi ở đây vì gần nhà, nước trong bể chỉ sạch được hôm đầu rồi bẩn cả tuần. "Sau mỗi lần đi bơi về cháu đều phải súc miệng và tra nước muối vào mắt, mũi nên cũng đỡ. Với lại bố mẹ cháu bảo bể bẩn nhưng vẫn sạch hơn ao"- An gãi đầu nói.

Không nhiều bể bơi tự phát như địa bàn huyện Yên Lạc, toàn huyện Tam Dương chỉ có 4 bể bơi nhưng đều được xây dựng và thiết kế chuyên nghiệp, diện tích các bể khoảng từ 400 m2 trở lên với các hạng mục cơ sở vật chất trong khuôn viên bể khang trang. Bể được thiết kế hệ thống lọc tuần hoàn và dùng nước máy. Tuy nhiên, theo ghi nhận của chúng tôi, bể Đại Dương, thôn Thượng, xã Duy Phiên và bể Minh Khôi, thôn Dộc Lịch, xã Hướng Đạo đều là các bể ngoài trời không có mái che, nước trong bể hàng ngày được xử lý chủ yếu bằng các hóa chất; nhân viên cứu hộ thì ngồi núp dưới một cái ô che nắng hút thuốc lá ngay khu vực bể; khách đến bơi thì vừa ăn vừa uống trong bể nước...Điều này cho thấy việc thực hiện chưa nghiêm túc các quy định pháp luật trong hoạt động kinh doanh thể thao bơi lặn còn tiểm ẩn nhiều nguy cơ mất an toàn cho người đi bơi.

Chị Trần Thị Lụa, thôn Thượng xã Duy Phiên cho biết, do bận việc nên không thường xuyên đưa các con đi bơi, song vài lần chị đưa con đến bể bơi tắm, nhìn màu thì nước rất xanh, nhưng chỉ đứng ở trên bờ thôi cũng ngửi thấy mùi hoá chất bốc lên rất khó chịu.

Bể bơi là nơi tập trung nhiều người và có thể dẫn tới nhiều nguy cơ phát tán các bệnh truyền nhiễm gây hại về sức khỏe như bị các bệnh da liễu, bệnh về mắt, tai - mũi - họng, đặc biệt là bệnh đường hô hấp. Và thực tế, không ít người đi bơi về phản ánh họ bị mẩn ngứa, đau mắt, viêm xoang mũi sau khi đi bơi.

Khó khăn trong công tác quản lý, cấp phép

100% bể bơi tự phát trên địa bàn huyện Yên Lạc không có Giấy chứng nhận đủ điều kiện kinh doanh
hoạt động thể thao nhưng vẫn ngang nhiên mở cửa đón khách

Theo số liệu thống kê của Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch, toàn tỉnh có trên 60 bể bơi lớn, nhỏ, trong đó chỉ có 10 bể bơi là được cấp phép hoạt động của cơ quan chức năng.  Huyện Yên Lạc là địa phương có số lượng bể bơi mi ni nhiều nhất tỉnh song 100% các bể bơi không có Giấy chứng nhận đủ điều kiện kinh doanh hoạt động thể thao ,chỉ 5/16 bể có giấy phép đăng kí kinh doanh. Điều đáng nói, không chỉ riêng huyện Yên Lạc, dù không được cấp phép, thế nhưng tất cả các bể bơi trên địa bàn tỉnh vẫn “vô tư” hoạt động kinh doanh nhiều năm, bất chấp nhiều nguy hiểm rình rập cho người tham gia môn thể thao bơi, lặn.

Chia sẻ về những bấp cập trong công tác cấp phép cho hoạt động kinh doanh bể bơi, ông Phan Hữu Hảo, Trưởng phòng Quản lý Thể dục thể thao, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch cho biết: Các bể bơi muốn đi vào hoạt động, ngoài việc đăng ký kinh doanh với cơ quan tài chính cấp huyện, thành phố thì cần phải có Giấy chứng nhận đủ điều kiện kinh doanh hoạt động thể thao trong bể bơi do UBND tỉnh hoặc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch cấp phép.

Theo thông tư 03/2018/TT-BVHTTDL của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch quy định về cơ sở vật chất, trang thiết bị và tập huấn nhân viên chuyên môn đối với môn bơi, lặn thì các cơ sở kinh doanh phải đảm bảo quy định kích thước, diện tích, hạng mục trong khuôn viên bể bơi như phòng thay đồ, khu tắm tráng, vệ sinh, rửa chân trước khi xuống bể; dây phao phân chia khu vực của bể, dụng cụ cứu hộ, bảng nội quy, biển báo. Phải có nhân viên chuyên môn huấn luyện luyện tập và những nhân viên này phải là huấn luyện viên, hướng dẫn viên, vận động viên từ cấp 2 trở lên. Nhân viên cứu hộ tại cơ sở kinh doanh hoạt động thể thao là người được tập huấn chuyên môn theo quy định của Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch. Trường hợp cơ sở kinh doanh không bố trí được nhân viên y tế thường trực  thì phải có văn bản thỏa thuận với các cơ sở y tế gần nhất về nhân viên y tế để sơ cứu, cấp cứu người tham gia hoạt động thể thao trong trường hợp cần thiết. Đặc biệt, phải đảm bảo có ít nhất 200m2 mặt nước bể bơi/nhân viên cứu hộ, với trường hợp có đông người tham gia tập luyện phải đảm bảo ít nhất 50 người bơi/nhân viên trong một thời điểm. Nước bể bơi đáp ứng mức giới hạn chỉ tiêu chất lượng nước sinh hoạt thông thường đã được công bố. Quy định là vậy, song trên thực tế các bể bơi trên địa bàn tỉnh hầu như không thể đáp ứng được yêu cầu nên không được các cơ quan chức năng cấp phép hoạt động.

Còn tại Chương III, Nghị định 106, năm 2016 của Chính phủ quy định về điều kiện kinh doanh hoạt động thể thao, việc cấp, cấp lại, thu hồi Giấy chứng nhận đủ điều kiện kinh doanh hoạt động thể thao thì chỉ quy định đối với doanh nghiệp chứ không có mục, điều khoản quy định cho hộ gia đình, cá nhân kinh doanh. Do đó, các cơ quan chức năng không thể cấp phép hoạt động cho các hộ gia đình, cá nhân. "Hơn nữa, hiện nay các bể bơi trên địa bàn tỉnh chủ yếu được các cá nhân, hộ gia đình xây dựng trên đất thổ cư của gia đình với lý do xây dựng bể phục vụ con cháu trong nhà bơi, lặn rèn luyện sức khỏe lại càng gây khó khăn trong công tác quản lý, cấp phép" - ông Hảo cho biết thêm.

Nguồn tin:http://vinhphuc.gov.vn

Các tin đã đưa ngày: