Truyện Phù Đổng Thiên Vương

30/07/2013

Hùng Vương thứ 6 cậy nước mình giầu mạnh mà chểnh mảng việc võ bị. Nhà Ân mượn cớ tuần thú sang xâm lược. Hùng Vương nghe tin triệu tập quần thần hỏi kế đánh giặc. Có người tâu rằng: sao không cầu Long Quân lên giúp? Vua nghe lời, bèn lập đàn, ăn chay, thắp hương, ngồi cầu ba ngày liền. Trời nổi mưa to, gió lớn. Bỗng thấy một cụ già cao hơn chín thước, mặt vàng, bụng lớn, mày râu bạc trắng, ngồi ở ngã ba đường mà cười nói ca múa. Những người trông thấy biết là kẻ phi thường, mới vào tâu vua. Vua thân hành ra vái chào, rước vào trong đàn. Cụ già không ăn uống, cũng không nói năng. Vua nhân hỏi: "Nghe tin quân Bắc sắp sang xâm lược, ta thua được thế nào, ngài có kiến van xin bảo giúp". Cụ già ngồi im một lúc, rút thẻ ra bói, bảo vua rằng: “Ba năm nữa giặc Bắc sẽ sang, phải nghiêm chỉnh khí giới, kinh luyện binh sĩ mà giữ nước, lại phải đi tìm bậc kỳ tài trong thiên hạ, kẻ nào phá được giặc thì phân phong tước ấp, truyền hồng lâu dài. Nếu được người giỏi, có thể dẹp yên giặc vậy." Dứt lời bay lên không mà đi, mới biết đó là Long Quân.

Ba năm sau, ngoài biên giới cấp báo có giặc Ân tới. Vua làm theo lời cụ già dặn, sai xứ khắp các nơi đi cầu hiền tài. Tới làng Phù Đổng, huyện Tiên Du có một phú ông tuổi hơn sáu mơi, sinh được một người con trai, ba tuổi không biết nói, chỉ nằm ngửa, không ngồi dậy được. Người mẹ nghe tin sứ giả tới làng mới nói dỡn rằng: sinh được thằng con này cũng chỉ biết ăn, không biết đánh giặc để lấy thưởng của triều đình, báo đáp công bú mớm." Người con nghe thấy mẹ nói, đột nhiên bảo: “Mẹ gọi sứ giả tới đây”. Người mẹ rất lấy làm kinh ngạc, kể lại với xóm làng. Hàng xóm cả mừng tức tốc mời sứ giả tới. Sứ giả nói: "Mày là đứa trẻ mới biết nói, mời ta tới làm gì?" Đứa bé nhổm dậy bảo sứ giả rằng: "Mau về tâu vua rèn một ngựa sắt cao mười tám thước, một thanh kiếm sắt dài bẩy thước, một roi sắt và một nón sắt. Ta cưỡi ngựa, đội nón ra đánh giặc, tất phải kinh bại, vua phải lo gìnữa? Sứ giả mừng rỡ vội về tâu vua. Vua vừa kinh, vừa mừng, nói rằng: "Ta yên tâm rồi". Quần thần tâu: "Một người thì làm sao mà đánh bại được giặc?" Vua nổi giận nói: lời của Long Quân ngày trước nói không phải là ngoa, các khanh chớ nghi ngờ gì nữa. Mau đi tìm năm mươi cân sắt luyện đúc thành ngựa, kiếm, roi và nón". Khi sứ giả trở lại, người mẹ sợ hãi cho rằng tai hoạ đã đến. Người con cả cười mà rằng: "Mẹ hãy đưa nhiều cơm rượu cho con ăn, việc đánh giặc mẹ chớ có lo". Cậu bé lớn lên rất nhanh, ăn uống như núi lở, người mẹ đã vét đến bát gạo cuối cùng. Dân làng đưa đến rất nhiều trâu, rượu, bánh quả mà chàng trai vẫn không no bụng. Bao nhiêu vải lụa huy động ra hết mà vẫn không kín thân, phải đi lấy hoa lau buộc thêm vào người. Kíp đến quân nhà Ân tới chân núi Trâu Sơn ở Vũ Ninh (*)26, người con duỗi chân đứng dậy cao hơn mười thước (có người kể là mười trượng ngửa mũi hắt hơi liền mười tiếng, rút kiếm thét lớn: "Ta là thiên tướng đây", rồi đội nón nhảy lên mình ngựa. Ngựa sắt chồm lên, hí dài một tiếng rồi phi như bay, nháy mắt đã tới trước quân vua, vỗ kiếm đi trước, quan quân theo sau, tiến sát đồn giặc. Quân giặc bỏ chạy, còn lại tên nào đều kêu gọi thiên tướng, quỳ xin hàng phục. Ân tướng bị chết ở trong trận.

Giặc tan, chàng trai làng Phù Đổng đi đến đất Sóc Sơn, Kim Hoa cởi bỏ áo giáp, ngựa mà lên trời. Hôm đó là ngày mồng chín tháng tư. Nhân dân Vĩnh Phúc còn truyền tụng rằng các ao, vũng tròn dọc đường sắt từ Bạch Hạc (Vĩnh Tường) đến ga Yên Viên là dấu vết chân ngựa của “Thiên tướng”. 

(Theo Lĩnh Nam chính quái và Truyền thuyết dân gian Vĩnh Phúc)

Các tin đã đưa ngày: